5 năm yêu và cưới, nữ TTS Việt tại Nhật khóc hết nước mắt khi biết hành động của chồng ở quê nhà

Hôm nay tôi buồn quá. Uh buồn thì khóc. Khóc sưng cả mắt nhưng đâu có giải quyết được gì đâu. Có ai sang Nhật phải đánh đổi 1 thứ gì đó như tôi không?

Ảnh minh họa

Hôm nay tôi đã xé những bức ảnh ngày mà chúng tôi còn hạnh phúc. Dặn lòng sẽ phải mạnh mẽ. 5 năm 1 thời gian không phải là quá dài nhưng cũng không phải là quá ngắn. Yêu nhau rồi lấy nhau. Và bây giờ là xúc phạm nhau. Trách móc nhau.

5 năm lấy nhau. Nhưng thời gian sống chung với nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tôi còn nhớ 4 năm về trước cái ngày chúng tôi lấy nhau rồi tôi có thai. Cách mà anh chăm sóc tôi thật vui và hạnh phúc.

Mang thai đc 6 tháng, anh bảo anh cần phải đi Nhật để cho cuộc sống được sung túc hơn. Tôi ở nhà chăm con và cố gắng làm tròn bổn phận người mẹ và nàng dâu.

Cũng chính từ đó mà bi kịch xảy ra. Anh còn 1 năm về nước thì tôi lại sang. Vì anh mà tôi sang. Thực sự tôi rất yêu anh nên tôi mới bỏ con cho ông bà nuôi để sang với anh. Nhớ con gia diết nhưng có anh bên cạnh cũng đỡ đi phần nào.

Rồi anh về nước. Tôi lại ở trên đất Nhật này 1 mình. Lo làm đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.

Tôi cứ lấy con làm động lực và cũng vì anh. Mong đến 1 ngày bọn tôi không xa nhau nữa.

Anh trở về việt nam. Cậy mình vừa mới đi Nhật về. Xả láng hết tất cả mọi thứ. Trong khi tôi bên này lo làm giữa cái thời tiết mùa đông rét mướt cũng phải tốc chăn ra mà đi làm. Ôi thật mệt mỏi.

Cũng chính từ đó. Những cuộc điện thoại thưa dần. Tin nhắn thưa dần. Những sẻ chia cũng không còn. Tôi hiểu anh đã có 1 ng khác rồi. Tôi lén vào fb của anh. Những tin nhắn đong đưa tán tỉnh. Những lần đưa nhau đi chơi đi ăn. Những lời quan tâm dành cho ng khác mà k phải dành cho chungs tôi khiến trái tim tôi nghẹt thở.

Tôi khóc. Khóc cho sự chung thuỷ của mình khóc cho tất cả sự vất vả của tôi. Niềm tin của tôi vỡ vụn khi nghe tin a và 1 cô ả bỏ chồng ăn nằm với nhau ở công ty.

Tôi buồn…lời thề hứa mà a hứa với tôi nay còn đâu. Đi làm khóc. Về nhà khóc. Ngủ khóc. Tôi buồn. Thật sự có chúng tôi k thể hiểu nhau và k cùng quan điểm sống.

Cuối cùng tình yêu này cũng k vượt qua đc thời gian. Và tôi hiểu rằng bây giờ a k còn nghĩ đến tôi như ngày xưa a quan tâm tôi nữa.

Tất cả chỉ còn trong quá khứ phải không.?. Điều khiến tôi day dứt hơn tất cả đó chính là con tôi. Tôi muốn nuôi nó và k bao giờ muốn mất nó. Đứa con mà tôi mang nặng đẻ đau. Tội nghiệp nó.

Nhưng cứ sống mãi như thế này tôi cũng k thể. Hôm nay tôi đã vứt đi kỉ niệm mà tôi và a đã từng hạnh phúc. Tôi sẽ trả lại sự tự do cho a như a đã mong muốn. Sẽ chẳng bao giờ phải nghe những lời cằn nhằn từ tôi. Sẽ chẳng bao giờ nữa.người mà tôi yêu cũng chính là người tôi hận nhất.

Chỉ mong ông trời hãy cho tôi đc thực hiện những điều mà tôi mong muốn. Mong rằng khi a yêu thêm 1 ai đó đừng bao giờ để cô ấy phải khóc. trong tình yêu nếu k chia sẻ. K quan tâm. K thấu hiểu thì cho dù có yêu nhau đến mấy cũng sẽ phai nhoà.

Và bây giờ tôi đã hiểu đc lòng người nó như thế nào…

SHARE