Lời khuyên của thủ khoa ĐH Ngoại Thương không biết tiếng sang nhật làm bốc vác khiến nhiều người suy ngẫm

Hôm qua có ngồi với ông anh cùng chỗ làm của chị mình. Chị mình bảo mình mua ít đồ rồi nhờ anh ấy cầm về. Anh hẹn mình lên Akihabara đưa đồ cho anh ấy rồi dẫn mình đi ăn. Mình gặp anh lần đầu tiên, nghĩ là anh hẹn lên Akiha để tiện dẫn mình đi chơi luôn, hóa ra không phải, mà nhà anh ấy ở đó =)) Anh có nhà ở Tokyo Residence Tower, tầng cao, 3 DLK, rộng tầm 85 90 m2, trị giá giờ khoảng 60 tỉ VND, anh nói hồi năm 2010, anh bỏ ra khoảng 5 tỉ để mua. Nhà này gọi là nhà nghỉ hè, hè 1 năm 1 lần anh dẫn gia đình qua chơi, còn đâu nhà vứt đấy. Mình hỏi sao anh không bán lại hay cho thuê rồi qua Nhật chơi thì ở khách sạn, anh bảo tòa này thì không cho thuê được vì chính chủ mới được ra vào, bán thì anh cũng không thích vì mỗi lần qua lại phải đặt khách sạn, anh thì low tech, thôi cứ để thế này luôn cho xong.

Anh dẫn mình đi ăn quán gần nhà, làm vài ba cốc bia, hỏi han tình hình của mình, rồi anh kể chuyện của anh. Anh giờ cũng 5 sọi tuổi rồi, cái hồi trước, anh học xong cấp 3 rồi thi đại học, anh đỗ thủ khoa đại học Ngoại Thương. Thời anh, đỗ đại học có 2 loại điểm, điểm đỗ đại học và điểm đỗ xuất ngoại. Hồi đó nhà nước có định hướng phát triển, muốn có thêm người giỏi để về làm việc nên ai đủ điểm đỗ xuất ngoại sẽ được nhà nước trợ cấp cho tiền học. Anh vào trường Ngoại Thương được 1 tuần thì anh bay sang Nhật, tuần đó cũng là để anh hoàn thành giấy tờ thủ tục để sang, cũng không học hành gì. Sang cũng không ai dặn dò gì, thời kì bao cấp, nhà cũng chả có gì, hành trang sang Nhật có mấy bộ quần áo, cùng với 1 ít tiền trợ cấp từ nhà nước, đủ ăn và ktx vài tháng đầu.

Hồi anh sang, anh như câm như điếc bên này. Anh biết tiếng Anh tiếng Nga, nhưng không ai bảo anh bên này không ai dùng mấy cái tiếng đấy mà chỉ có tiếng Nhật. Hồi đó tất cả mọi thứ chỉ có duy nhất tiếng Nhật, mà anh bảng chữ cái tiếng nhật anh còn chưa được đọc qua. Anh sang đây không phải học trường tiếng, mà là học thẳng đại học luôn, ban đầu là dự bị đại học 1 năm. Buổi đầu tiên sang, trường mở tiệc chào đón sinh viên mới. Anh ở Việt Nam ăn khoai ăn sắn, sang đây đồ ăn tươi sống không quen, nên vừa ăn xong đau bụng đi ngoài, nằm viên mất 1 tuần.

Anh không có tiếng, ngồi trong lớp không biết gì, cả trường chỉ có mình anh là người Việt, cũng không biết phải hỏi ai. Anh nói lúc đó anh chỉ muốn bỏ mẹ về Việt Nam, mà muốn cũng có được đâu, có biết đi kiểu gì mà về đâu. May mắn là một giáo sư thấy anh khó khăn và giúp đỡ anh. Ngày nào, giáo sư cũng làm đủ 3 bữa cơm cho anh, mang đến cho anh vào buổi sáng. Lúc đó mấy từ cơ bản anh cũng không biết, cũng may giáo sư biết 1 chút tiếng anh, thì bà chỉ “morning” thì “eat” cái này, “evening” thì “eat” cái này. Anh hỏi đồ uống, giáo sư không hiểu, anh cho tay lên miệng ra hiệu, giáo sư hiểu rồi ra mua cho anh 1 lốc chai nước, rồi chỉ vào vòi nước, ra hiệu cho anh là nước từ vòi cũng “ực ực” được. Lúc đó anh mới biết là có thể uống được, trước đó anh toàn phải mua nước ở cửa hàng, mà tiền không có, nên 2 ngày mới uống 1 chai nước. Lúc đó anh bảo anh phải tu 2 3 lít nước liên tục. Ngoài chuyện ăn uống, thì sau giờ học tại trường, sau giờ học giáo sư cũng qua ktx để dạy tiếng Nhật cho anh đến tối mới về. Ngày nào cũng như vậy trong suốt 1 năm, mà giáo sư không đòi hỏi 1 đồng nào cả. Con người Nhật nó kì lạ thế. Sau anh đi làm, anh không có thời gian gặp lại giáo sư. Khi anh có thời gian để sang tìm lại thì giáo sư cũng đã mất rồi. Đây là điều mà anh nuối tiếc.

Công việc của anh 1 năm đầu tiên đó cũng chỉ là làm vận chuyển đồ đạc. Hồi đó không có luật phải làm bao nhiêu tiếng 1 tuần, nhưng anh chỉ căn làm đủ sống 1 tháng và dự trù lúc ốm đau, còn lại anh chỉ dành để học. Anh nói đừng nghĩ làm bốc vác thế này mà không học được, công việc nào thì cũng học được, những cái em học được ở công việc không bao giờ em học được ở trường, tuy nhiên đừng vì thế mà ảnh hưởng đến việc học ở trường, vì nó là cái cơ bản. Anh làm chỗ đó 1 năm trời không phải vì anh không kiếm được việc tốt hơn, mà vì anh muốn biết tất cả những gì liên quan đến công việc của mình, từ nó vận hành thế nào đến từng chữ ở chỗ làm nó đọc viết như thế nào.

Từ công việc đó, anh biết rằng, rất nhiều người có nhu cầu chuyển nhà. Khi đó là thời gian Nhật phát triển vượt bậc, nhiều người lên chức, lên lương rất cao, có khi vừa thuê nhà vài tháng họ lại chuyển nhà to hơn, và những đồ đạc họ vừa mua cũng vứt đi sắm cái mới, tiền vứt đi cũng phải tốn 7 8 nhiều man. Thế nên lúc đó anh tính cách khác. Anh nghỉ làm tại chỗ chuyển đồ, chuyển sang đi săn nhà chuẩn bị chuyển. Hồi đó thuê nhà dễ, không cần đầu vào gì cả. Anh thấy ai chuẩn bị chuyển, anh nói chuyện với chủ bảo cho thuê ngay tháng sau, chủ thấy vừa có người chuyển ra tháng sau đã có người thuê, nên đồng ý ngay. Sau đó anh nói chuyện với người đang thuê, rằng đồ đạc cái gì cần mang đi thì mang, còn lại để đấy, anh sẽ vứt hộ cho. Nhiều người cảm ơn rối rít, vì tính ra tiền vứt của họ tốn 7 8 man, giờ có người vứt hộ, nên nhiều người còn cho anh thêm tiền. Anh mua ván gỗ, súng đóng đinh, hàng ngày đóng đồ vào thùng gỗ, gửi về Việt Nam cho bạn bán, rồi chuyển tiền qua nhà mang sang cho anh. Anh rút đồ xong thì báo với chủ nhà là sinh viên, tháng sau kẹt không có tiền, xin chuyển ra. Mỗi “phi vụ” như thế anh đủ tiền sống cả tháng, không cần phải đi làm thêm. Sau này mấy người bạn cùng ktx trước của anh hỏi sao anh không đi làm nhiều mà vẫn có tiền, anh bày cho mọi người rồi cả 4 người cùng làm. Anh nói có khi 1 năm anh và bạn thuê 30 cái nhà.

Sau học xong đại học, anh làm công ty Nhật. Rồi anh gặp vợ anh bây giờ, là người Nhật. Anh nói con gái Nhật cũng như Việt Nam thôi (tất nhiên là nói thời đó), gái Nhật họ không nhìn vào mình có bao nhiêu tiền mà nhìn khả năng, kiến thức của mình như thế nào. Anh biết anh có khả năng, và chị ấy cũng như thế. Sống cùng nhau vài năm bên Nhật thì anh về Việt Nam lập nghiệp, chị đi cùng anh.

Anh làm gì ở Việt Nam thì mình không rõ, anh không kể. Nhưng bây giờ anh làm hướng dẫn Outbound Nhật. Mục đích là sang mua đồ dùng cho con cho gia đình, vì chị nấu đồ Nhật, mà đồ mua ở Việt Nam thì đắt mà nhiều khi không phải đồ Nhật thật, ngoài ra đồ dùng cho con thì vô vàn. Anh thì 4 đứa con, nên tháng nào cũng phải đi mua, cách này là tốt nhất, đi mà không mất tiền.

Anh lặp đi lặp lại nhiều lần, sang đây tập trung vào mà học, em càng học nhanh bao nhiêu, thời gian đi làm của em càng dài bấy nhiêu, thời gian thăng tiến và hiểu biết công việc của em càng tăng, có kiến thức thì tiền không bao giờ thiếu. Điều này có lẽ là điều hiển nhiên, nói có khi ai cũng bảo là biết, nhưng rồi anh rất ít thấy người làm được như thế. Anh nói anh và chị có rất nhiều học sinh học tiếng Nhật, nghe rất nhiều câu chuyện. Có những người ở 3 4 năm bên Nhật, về rồi tiếng vẫn ngu như bò, lại phải đi học lại chỗ anh chị. Có những người bằng senmon về thì xin không công ty Nhật nào nhận, phải đi học lại.

Nói chuyện xong cũng tầm 11h, vợ anh gọi anh về đi ngủ, chuẩn bị mai cho mấy đứa nhỏ đi chơi. Anh vẫn nhắc lại, khôn không đến trẻ, khỏe không đến già. Anh nói không thừa đâu, nhiều đứa sang đây chỉ mải đi làm kiếm tiền không học hành gì, rồi cứ bám víu lấy cái Nhật Bản này, nghĩ là kiếm được tiền. Chả có đâu, không học thì đâu có công việc tử tế mà làm, bám vào cái visa du học, du học thì phải trả tiền học, đi làm ở Nhật thì tiền lại trả Nhật. Mang về Việt Nam mấy trăm triệu 1 tỉ với cái đầu rỗng thì chỉ phí thời gian thôi. Anh biết bây giờ 100 đứa sang 90 đứa sang đây kiếm tiền, nhưng vì thế cái giá của 10 đứa kia nó tăng lên, đấy là chuyện hiển nhiên, cái gì hiếm thì giá trị của nó tăng. Nên bây giờ bọn nó khoe kiếm được bao nhiêu tiền thì kệ bọn nó, cứ coi như bọn nó đang đi làm, đi cống hiến giúp cho cái số tiền của em kiếm được sau này tăng lên.

Có lẽ không chỉ riêng mình, câu chuyện này anh đã kể cho rất nhiều người sang Nhật, nhưng có lẽ không có mấy người nghe anh, nên anh mới nhắc đi nhắc lại như vậy. Những điều anh nói, ai cũng biết, người làm được nó thì ít, nhưng đó là những người xứng đáng với điều đó.

Nguồn: tinnhatban

SHARE