Ôm mộng kiếm 30 triệu một tháng DHS Nhật vỡ “tanh bành”

Gần 2 tháng rời khỏi Việt Nam, số tiền anh A. mang sang Nhật đã gần hết nhưng cuộc sống thì chưa hề ổn định. Đi học mà lúc nào cũng phải lo nơm nớp rằng ngày mai liệu có thay đổi hơn không, rồi chuẩn bị nộp tiền học phí nữa lấy đâu ra?

Nhiều người nghĩ rằng đi du học là sướng, là những viễn cảnh tốt đẹp nới xá lạ. Và cũng cùng suy nghĩ đó nên anh A. đã chọn Nhật Bản là nơi dừng chân của mình. Với suy nghĩ cực kỳ đơn giản, cộng thêm những lời hứa mật ngọt của công ty môi giới nên tâm lý của anh A. khá là thoải mái.

Anh vẽ ra cho mình một thế giới riêng, nào là sang đó không phải lo gì cả vì đã có công ty môi giới, được đi làm và tha hồ kiếm tiền. Ít lắm cũng được 30-40 triệu/tháng, một số tiền mà ở Việt Nam có nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ tới.

Và một hành trình đầy hy vọng cũng đã đến. Anh rất sung sướng vì nghĩ là từ bây giờ có thể giúp bố mẹ, có thể làm được những dự định mà anh đã ấp ủ lâu nay. Anh rời Việt Nam…

Nhưng đúng thật là hy vọng bao nhiêu thì khi đặt chân sang Nhật, anh lại thất vọng bấy nhiêu. Bao nhiêu hi vọng bỗng nhiên tiêu tan. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh và nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra với mình. Và anh thật không tin nổi khi mình lại vấp phải khó khăn ngay khi vừa đến. Nghĩ đến cái cảnh mà anh và các bạn bị lừa, trong suy nghĩ của anh lúc đó là chỉ muốn mua vé máy bay để về Việt Nam và làm ầm lên với công ty đó.

Thực sự quãng thời gian đó anh đã rất áp lực, anh bị rơi vào tình trạng stress cực độ. Giờ nghĩ lại anh thấy thật kinh khủng… Và bây giờ khi đã bình tâm lại anh mới viết ra những dòng này để có thể giúp các bạn phần nào, ít ra cũng không lâm vào cảnh dở khóc dở cười như anh.

Những ngày qua thực sự là rất khó khăn đối với anh và các bạn cùng nhóm, chúng anh đã chấp nhận được cái thực tế là mình đã bị lừa. Nhưng cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho họ được, bởi anh nghĩ người sai nhất chính là bản thân mình. Mình đã không tìm hiểu kỹ về công ty, về cuộc sống ở Nhật và lường trước những điều có thể xảy ra.

Mặc dù anh sang đây giống như điều bố anh tâm niệm đó là “cho con đi để con va chạm, học hỏi, để tạo dựng cho mình một cái nghề và quan trọng là để con hiểu hơn về cuộc sống xung quanh và biết quý trọng đồng tiền”. Nhưng thật đắng lòng khi anh tiếp xúc và trò chuyện với các bạn đi cùng, anh không ngờ mọi người lại dám mạo hiểm như vậy?

Chính vì nắm bắt được tâm lý và xu hướng chung của các gia đình, một số công ty du học, môi giới thản nhiên vẽ ra “tương lai màu hồng” và các lời mời chào hết sức tốt đẹp để lấy được lòng tin của phụ huynh và bản hợp đồng đã bắt đầu từ đó.

Vì lợi nhuận họ bất chấp mọi thứ, từ bỏ cả cái cốt lõi nhất đó là đạo đức kinh doanh và sâu xa hơn nữa đó là tình người. Chỉ vì nghe những lời đồn thổi, những lời đường mật, những lời cam kết của công ty du học này mà gia đình anh đã bất chấp tất cả để vay lãi hàng trăm triệu để con đi theo đường du học để kiếm tiền.

Cho đến khi đặt chân đến Nhật, anh và mọi người mới ngã ngửa ra, mới hiểu thế nào là cảnh “đem con bỏ chợ”.

Anh còn nhớ cái ngày đầu tiên khi xuống sân bay, tất cả anh đều rất háo hức và cười đùa rất vui vẻ vì cuối cùng cũng đã sang đến Nhật. Nhưng chỉ khi được đưa về và trò chuyện với người đi đón thì anh mới hiểu được phần nào và bức màn bí mật dần dần được vén lên.

– Vé máy bay

– Học phí

– Ký túc xá

Tất cả đều sai lệch…

Những chuỗi ngày sau đó thật là rất khó khăn cho anh và các bạn bởi ở đây không có ai quen biết, gọi về thì sợ bố mẹ lo lắng. Và anh đã quyết định cầu cứu mọi sự giúp đỡ của những người Việt Nam đang sinh sống và làm việc ở Nhật.

Nghĩ là làm và thật may mắn khi có các anh chị tìm đến để nói chuyện, hỏi thăm tình hình và động viên anh và các bạn đi cùng. Thực sự anh rất cảm kích bởi lúc đó điều các anh cần là một chỗ dựa tinh thần. Anh nghĩ nếu như không có những lời an ủi, động viên của mấy anh chị chắc anh và các bạn đã không thể gượng dậy được bởi lúc đó thực sự mất phương hướng và rất lo sợ.

Lúc đó anh xác định sự thật thì đã như thế, mọi việc cũng đã xảy ra nếu như anh không mạnh mẽ lên, không cố gắng thì tự sẽ tự đào thải mình ra khỏi cuộc sống này.

Mấy hôm nay anh thực sự rất chán chường bởi anh chứng kiến cảnh những người đi cùng đang phải lo lắng, đang đau đầu để tính toán cho những ngày tiếp theo. Từ lúc sang đến giờ cứ nghe có thông tin tuyển người ở đâu là mấy anh em lại kéo nhau đi bất kể xa xôi, nhưng lại ra về trong sự thất vọng bởi tất cả mọi người đều hiểu là điều gì đang diễn ra.

Nộp hồ sơ xong, tham gia một khóa học với mức tiền học phí không hề nhỏ nhưng học cũng chỉ được 3-4 tháng , vậy thử hỏi làm sao sang Nhật mà giao tiếp lưu loát được?

Và giờ đây khi đã gần 2 tháng rời khỏi Việt Nam, số tiền mang sang thì cũng hết dần mà cuộc sống thì chưa hề ổn định. Đi học mà lúc nào cũng phải lo nơm nớp rằng ngày mai liệu có thay đổi hơn không, rồi chuẩn bị nộp tiền học phí nữa lấy đâu ra?

Chưa tính đâu xa, riêng cái khoản tàu xe đi lại cũng đủ làm anh đau đầu, hết tiền thì lấy gì để đi, không lẽ lại nghỉ học? Mà nghỉ học nhiều thì sau này sẽ khó gia hạn visa, điều gì đến rồi cũng sẽ đến…

Tất nhiên là bố mẹ nào cũng thương con nhưng giờ họ lấy gì để thương con nữa đây khi mà những thứ có giá trị đều được mang đi để thế chấp lấy tiền cho con đi sang đây, thử hỏi có ai trong các bạn dám gọi về kể khổ rồi nói ra sự thật không?

Rất nhiều lần bố mẹ gọi sang hỏi anh vẫn phải cười, phải tỏ ra rất tốt để bố mẹ yên tâm. Anh đắn đo suy nghĩ nếu bây giờ bố mẹ gửi tiền sang liệu có giải quyết được gì không nếu vẫn không xin được việc.

Ở Việt Nam đó là một số tiền lớn nhưng ở Nhật thì có thể cầm cự được bao lâu? Và thế là anh lại khóc khi nghĩ về gia đình.

Yên tâm làm sao đây khi tất cả mọi người chỉ mới nộp nửa năm học phí, tập trung làm sao đây khi tiền nhà chuẩn bị hết… Bao nhiêu cái làm cho con người ta phải suy nghĩ…

Chúng ta hãy cùng nhau cố gắng!

SHARE