Tâm sự người cha ung thư giai đoạn cuối, “nước mắt chan cơm” xúc động ẵm con mới chào đời

“Tôi sẽ làm một bữa tiệc đầy tháng linh đình cho con bởi không biết tôi còn trụ đến thôi nôi hay không…”.

Đón con chào đời là khoảnh khắc xúc động của mỗi bậc làm cha làm mẹ. Với anh Đoàn Nhật, thời điểm ấy còn có ý nghĩa quan trọng khác. Mang trong mình căn bệnh ung thư giai đoạn cuối, anh tâm sự việc con ra đời thiêng liêng vì em bé là nguồn sống của anh theo đúng nghĩa đen.

“Tôi lấy vợ hồi tháng 10 năm ngoái, hai vợ chồng cùng nhau làm nên cũng có của dư để dành sau này sinh con. Khi mọi thứ đang rất là hoàn hảo thì đùng một cái cuối tháng 3 vừa rồi tự nhiên tôi cảm thấy người khó chịu, ăn uống khó tiêu, nước tiểu sẫm màu và sệt như trà đặc.

Người tôi bắt đầu chuyển vàng từ tròng mắt đến da. Đi lên Sài Gòn xét nghiệm thì bác sỹ chuẩn đoán tôi bị viêm gan A, bệnh này nó tự sinh ra rồi tự mất đi nên không sao hết. Kêu tôi về chỉ cần ăn uống điều độ, ăn thêm nhiều chất C cho có đề kháng, tầm 2 tuần là hết.

Nghe vậy tôi cũng mừng, về làm theo những gì bác sỹ nói mà sao tôi không thấy (bệnh) bớt mà vàng thì càng ngày càng tăng… Sau đó tôi thấy không ổn nên đi qua trung tâm khác kiểm tra lại thì bác sỹ chỉ nhìn rồi thở dài rồi kêu nhập viện liền đi.

Tôi được chuẩn đoán là bị U rốn gan, khối u nó nằm ngay rốn gan nó chặn đường dẫn mật và máu lại không cho chạy xuống nuôi gan. Mật tôi bị nghẽn nên nó tràn ra máu làm cho tôi bị ngứa và vàng da vàng mắt.

Mỗi ngày bác sỹ chuyên khoa đi thăm bệnh mà cứ cầm hồ sơ bệnh án của tôi lên là lại lắc đầu. Cứ nói tội nghiệp còn trẻ quá mà…. tôi nghe vậy tôi biết là tôi bị nặng lắm rồi, lúc đó tôi suy sụp lắm, tôi cứ nghĩ không biết mình chết rồi sẽ đi về đâu? Địa ngục có thật hay không? Rồi tôi lại nghĩ tôi sắp phải xa gia đình, xa vợ, xa bạn bè là tôi lại khóc. Nhiều khi tôi ngồi ăn cơm mà vừa ăn vừa khóc đúng kiểu “khổ trăm bề nước mắt chan cơm”.

Bệnh tật làm anh Nhật mất hết hy vọng sống (Ảnh minh họa)

Rồi bác sỹ yêu cầu mổ mà cũng nói trước tỉ lệ thành công chỉ có 30% mà thôi. Nói chung là 3 phần sống 7 phần chết. Mẹ tôi cầm tờ cam kết mà nước mắt cứ chảy. Tôi nói thôi không sao đâu, cái gì tới nó tới.

Rồi cuối cùng tôi cũng mổ, nhưng ca mổ không thất bại mà cũng không thành công. Bởi vì tôi không chết nhưng khối u cũng không cắt được do nó nằm vị trí quá nguy hiểm. Chỉ cần sơ xuất nhẹ là vỡ mạch máu là chết liền. Sau đó bác sỹ chỉ có thể nối cái ống dẫn lưu cho mật chảy ra ngoài để tôi đỡ ngứa đỡ vàng da vậy thôi.

Rồi sau khi mổ 2 tuần tôi được xuất viện về, 2 tuần sau lên tái khám thì bác sỹ bảo tôi bị ung thư rốn gan giai đoạn cuối, chỉ sống được khoảng 3 tháng nữa thôi. Kêu tôi thôi hoá trị thử biết đâu hợp thuốc thì kéo dài được 6 tháng tới một năm.

Tôi vào thuốc hoá trị được 3 lần. Cái cảm giác mỗi lần vào thuốc nó đau không tả nổi. Nguyên cánh tay nó nhức kinh khủng, vào thuốc xong về nhà bắt đầu nó hành, nó gây sốt rồi nó khiến tôi ăn gì vào cũng ói.

Lúc đó tôi đau quá rồi, mệt mỏi quá rồi tôi chỉ mong có cách nào cho tôi mau chết đi. Chứ sống như vầy còn khổ hơn chết.

Mỗi ngày tôi chỉ nằm một chỗ như người bị tàn phế vậy đó. Lúc đó tôi muốn buông xuôi lắm rồi, tôi kêu người nhà tới cho tôi trăn trối.

Thì đùng một cái vợ tôi có thai, lúc đó tôi vừa mừng vừa lo. Tôi lo không biết tôi được nhìn mặt nó không? Tôi lo sau này nó phải mồ côi cha sớm. Tôi lo sau này vợ tôi phải nuôi con một mình.

Rồi mọi người ai cũng khuyên tôi ráng lên để nhìn được mặt con, tôi mới ráng ăn uống để có sức mà sống.

Rồi trên bệnh viện kêu thuốc hoá trị không có tác dụng nên trả tôi về, nói tôi muốn ăn gì chơi gì thì gia đình cho tôi làm đi.

Bệnh viện trả về tôi hốt thuốc nam uống, cũng may là tôi hợp thuốc nên sức khoẻ càng ngày càng tốt hơn, lên bệnh viện xét nghiệm lại thì bác sỹ kêu các chỉ số của tôi giảm nhiều lắm.

Kết quả rất tốt.

Và cuối cùng cái ngày tôi chờ đợi suốt bao nhiêu tháng qua cũng tới. Nghe tin con chào đời mà tôi chảy nước mắt vì mừng. Cái cảm giác được ẵm con mình trên tay nó sướng lắm, nhờ nó làm động lực mà tôi sống được đến giờ. Sắp tới tôi sẽ làm một bữa tiệc đầy tháng linh đình cho nó bởi tôi không biết bản thân trụ đến được thôi nôi hay không.

Anh Đoàn hạnh phúc bế con trên tay

Khi mà bên bờ vực cái chết, lúc đó mọi thứ nó không có giá trị gì hết mọi người ạ, tiền bạc tôi coi như giấy lộn mà thôi.

Lúc đó tôi thèm muốn nhất chính là cái không khí gia đình. Nên tôi mong mọi người còn khoẻ thì nên trân trọng điều đó chứ tới lúc như tôi thì đã muộn lắm rồi.

À con tôi sinh đúng đêm Noel nên cả khoa sản ai cũng gọi nó là Noel. Tôi thấy cũng hay nên đặt nó là Noel luôn.

Hiện tại tôi đang vui lắm và muốn chia sẻ với mọi người. Mọi người chia vui với tôi nhé. Thông cảm bài viết hơi dài hy vọng mọi người sẽ đọc hết”.

Bài viết được đăng tải hôm qua của anh Nhật Đoàn nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi. Đa phần bình luận đều mong anh sống khỏe và hạnh phúc bên vợ con.

Không ai lường trước chuyện sinh tử, vì vậy, điều cần làm là trân trọng hạnh phúc ở hiện tại, dù là những điều nhỏ bé. Sau tất cả, gia đình mới là giá trị cốt lõi mà mỗi chúng ta cần vun đắp.

Nguồn: soha

SHARE