Trái nghĩa với “cao” là “thấp”, với “gầy” là béo”, vậy từ trái nghĩa của “Cảm ơn” là gì?

Nếu đột nhiên bị hỏi, từ trái nghĩa với “cảm ơn” trong Tiếng Việt là gì, bạn sẽ trả lời như thế nào?

Có rất nhiều từ đồng nghĩa với cảm ơn như cảm tạ, cảm kích,… Thế nhưng để nói đâu là từ trái nghĩa của “cảm ơn”, có thể sẽ khó tìm ra được. Phải chăng lúc người khác nhận được sự giúp đỡ của mình họ sẽ nói cảm ơn, nên ngược lại, khi ta chẳng giúp được ai mà toàn gây ra phiền phức, ta sẽ nói lời xin lỗi.

Câu trả lời trên vẫn còn rất mơ hồ đúng không. Nhưng có vẻ như người Nhật đã tìm ra câu trả lời cho câu hỏi “Từ trái nghĩa của Cảm ơn là gì”. Đằng sau đó là cả một bài học về cuộc sống đầy ý nghĩa.

Đây là những dòng được chia sẻ trên mạng về ý nghĩa sâu sắc của từ “Cảm ơn” (Arigatou) trong tiếng Nhật

ありがとうの反対語など

Từ trái nghĩa của “cảm ơn”
今まで考えたこともなかった。
Đến bây giờ tôi chưa một lần nghĩ đến
教えてもらった答えは・・・
Nhưng giờ tôi đã biết câu trả lời
「あたりまえ」
Đó chính là “đương nhiên”
「ありがとう」は漢字で書くと「有難う」

“Arigatou” theo như cách viết trong Kanji là sự kết hợp giữa “hữu” và “nan”
「有難(ありがた)し」という意味だ。
Trong đó “Hữu” là “có” còn “nan” là “sự khó khăn”
あることがむずかしい、まれである。

Ý ám chỉ những cái rất khó có được
めったにない事にめぐりあう。
Hoặc những việc hiếm khi xảy ra
すなわち、奇跡ということだ。
Nói cách khác, nó mang ý nghĩa như “phép màu”
奇跡の反対は、「当然」とか「当たり前」
Trái nghĩa với “phép màu” là “đương nhiên” hoặc “tất nhiên”
我々は、毎日起こる出来事を、

Tất cả những gì xảy ra hằng ngày
当たり前だと思って過ごしている。
Chúng ta đều coi đó là điều hiển nhiên
歩けるのが、あたりまえ。
Việc chúng ta có thể đi lại là hiển nhiên
目が見え、耳が聞こえるのが、あたりまえ。
Mắt ta có thể nhìn, tai ta có thể nghe, đó là điều hiển nhiên
手足が動くのが、あたりまえ。
Chân tay cử động được, cũng là điều hiển nhiên
毎朝目覚めるのが、あたりまえ。
Mỗi sáng mở mắt dậy, đó là chuyện đương nhiên
食事ができるのが、あたりまえ。
Có thức ăn để ăn cũng điều dĩ nhiên
息ができるのが、あたりまえ。
Tất nhiên  chúng ta có thể thở
友達といつも会えるのが、あたりまえ。
Và đương nhiên cũng có thể gặp gỡ bạn bè bất kì lúc nào
太陽が毎朝昇るのが、あたりまえ。
Mỗi buổi sáng mặt trời vẫn ló dạng
うまれてきたのが、あたりまえ。
Và cũng là điều đương nhiên khi chúng ta đã được sinh ra
夫(妻)が毎日帰ってくるのが、
あたりまえ。
Mỗi ngày người chồng (hoặc người vợ) vẫn trở về nhà, đương nhiên là thế
そして…
Và…
生きているのが、あたりまえ。
Việc chúng ta đang sống cũng là chuyện dĩ nhiên

また、ある夫婦の話もしてくれた。

Thêm vào đó, tôi sẽ kể cho bạn nghe chuyện về một cặp vợ chồng
晩酌の時、いつも無口の夫が、
「ちょっと、お酌してくれないか?」

Trong bữa ăn tối, người chồng hỏi cô vợ “Em có thể lấy rượu cho anh không”
と珍しく妻に言った。
Hiếm khi anh ta nhờ vợ như vậy
台所の片付けをしていた妻は、
「今、忙しいから自分でやって」と答えた。

Người vợ đang dọn dẹp trong bếp nói vọng ra “Bây giờ em đang bận, anh tự lấy đi”
夫は少し寂しそうだったが、

Người chồng tỏ ra buồn một ít
手酌で酒をついだ。
Thế nhưng anh ta vẫn tự đi lấy rượu
その、2~3時間後、夫は急に倒れ、

Bỗng 2,3 giờ sau, người chồng đột ngột ngã quỵ

救急車で病院に運ばれ、

Anh được đưa đến bệnh viện bằng xe cứu thương
帰らぬ人となってしまった。
Và chẳng bao giờ trở về nhà nữa
それから、妻は、

Kể từ ngày đó, cô vợ luôn dằn vặt
何故あの時、
夫にお酌をしてあげなかったのかと、

Tại sao khi đó cô không lấy rượu cho chồng
ずっと悔やんだという。
Nỗi dằn vặt chẳng bao giờ nguôi
あの時何故、もっと、
優しい言葉で、

Tại sao khi đó, bằng những lời thật dịu dàng
こぼれるような笑顔で、

Cùng với nụ cười thật tươi
感謝の言葉で、

Bằng những lời biết ơn chân thành
接することができなかったのか…
Tại sao cô không trả lời anh như thế
誰しも、

Tôi tin rằng ai trong chúng ta
今日と同じ日が明日も繰り返されると思う。
Cũng đều nghĩ rằng ngày mai sẽ là sự lặp lại của hôm nay
今日、

Ngày hôm nay
誰かと出逢い、話し、笑い、

Bạn sẽ gặp, nói chuyên, và cười với ai đó
食事をして、仕事ができる。
Ăn với họ, làm việc với họ
こんな当たり前だと思うことが、

Những chuyện bạn cho rằng rất bình thường ấy
本当は奇跡の連続なのだ。

Thật ra chính là phép màu đang tiếp diễn

「有ること難し」

“Là những thứ rất khó hiện hữu”

生きて、出逢う、という奇跡の連続に、

Vậy nên đừng quên nói lời cảm ơn
「ありがとう」を言わずにいられない。

Với việc bạn được sống và được gặp gỡ những người khác.

Đôi khi chúng ta luôn trông chờ vào một phép màu mà bỏ quên những gì đang tồn tại trước mắt. Chúng ta khao khát những điều mới, hướng tới những chân trời mới. Nhưng đôi khi, hãy đứng lại, và cảm nhận những thứ chúng ta có được. Đôi khi đó chính là thứ bạn luôn nắm giữ nhưng chẳng bao giờ nhớ đến, là những thứ bạn đã vô tình bỏ quên. Đời vẫn đẹp khi mỗi sớm thức dậy bạn cảm thấy mình đang sống, được hít thở, được ăn uống, được làm việc, được vui chơi, được gặp gỡ những người chúng ta yêu mến. Thậm chí, đó cũng là “phép màu” khi chúng ta có cơ hội để trải nghiệm và thử thách chính mình, để được đối diện với những khó khăn. Mỗi con người là một cá thể riêng biệt độc đáo, đó cũng chính là điều hiển nhiên mà chúng ta nên trân trọng. Vì thế ngừng so sánh bản thân với người khác mà hãy cố gắng trở thành phiên bản tốt nhất của mình mỗi ngày.

Thế còn bạn, bạn nghĩ gì sau khi đọc qua lý thuyết về từ trái nghĩa của “Arigatou”?  Hãy cho Japo biết suy nghĩ của bạn nhé.

SHARE